Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Nấm nghỉ hè


Tấm hình này chụp cả lớp Nấm. Bốn cô giáo và hơn bốn mươi bạn, chỉ có một bạn cười, đó là Nấm!. Tấm hình được treo trước cửa lớp. Bà Tốt khoái quá bèn đóng tiền cho cô giáo rửa, ép một tấm đem về.

Nấm nghỉ hè 2 tuần, suốt tuần đầu lấy tấm hình này ra chơi, gọi : cô giáo Hà ơi, cô Hụng(Phụng) ơi ..., các bạn ơiiii!. Gọi chán thì lấy tay ...đánh các bạn chơi!. Nấm đi học được gần 3 tháng nhưng chắc đến trường được chừng 2 tháng. Nhưng Nấm biết tên gần hết các bạn trong lớp.Có một bạn Nấm gọi là bạn Khóc Nhè, một bạn khác là bạn Con Bác Sĩ, tức cười thiệt!

Hết tuần này Nấm đi học trở lại. Hôm qua ba bảo Nấm : Tuần sau con đi học lại rồi, được gặp các bạn và cô giáo rồi, con có thích không?. Nấm trả lời : Không!. Con có khóc không?. Có!

Haizzz ...


P/S : Hôm qua Nấm đã phát âm được âm PH, vài ngày trước Nấm cũng đã nói được âm V. Như vậy là Nấm chỉ còn chưa phát âm được TH nữa thôi.


 

 

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Những khoảnh khắc đẹp đẽ

Một buổi sáng thứ 7 trong công viên Hoàng Văn Thụ, nhìn Nấm lần đầu tiên tự ngồi trên xích đu đong đưa, vẻ mặt vừa e dè vừa háo hức, ba chợt thấy tiếc cho mẹ Nấm vì bận đi làm đã lỡ mất một cơ hội chứng kiến con gái "lớn lên".
Ở tuổi này, Nấm có nhiều hành động, lời nói hết sức thú vị, khiến người lớn nhớ hoài.
Một lần, Nấm gần 2 tuổi, đòi bà nội bế đi mua bánh. Bà nội không muốn mua, nên bế Nấm ra đường, quẹo trái rồi quẹo phải, bảo không có chỗ bán bánh. Nấm bèn lẩm bẩm: "Nấm bị lừa!"
Bà nội cưng chiều Nấm hết mực, ba là con một mà chưa bao giờ được chiều như thế!. Nấm hay đòi bà nội bế, bà  đau lưng nhưng vẫn bế Nấm, có khi vừa bế Nấm vừa nấu ăn cho Nấm coi.
Một tối, Nấm xuống nhà thấy bà nội tập thể dục, bèn hỏi bà tập thể dục làm gì, bà trả lời để cho hết đau lưng. "Ai làm nội đau lưng?"- Nấm hỏi. "Không ai làm hết con, tại nội già ..."- Nội trả lời.Nấm cãi : "Không phải! tại con cứ đòi nội bế hoài à!". Lúc đó Nấm chừng 25-26 tháng tuổi, cả nhà mới dời về nhà mới ở khu Nghĩa Hòa. Nhà mới có sân thượng, buổi sáng lên sân thượng tập thể dục Nấm còn sợ cái bóng của mình.Nhưng một hôm không thấy cái bóng đâu cả, ba đố Nấm vì sao không có cái bóng, Nấm đã biết trả lời : "Vì không có ông mặt trời".

Một hôm, ba chở Nấm đi chơi ngang qua đường Phổ Quang, thấy người ta bán áo pull treo lủng lẳng bên lề đường, Nấm nói : " Ba ơi! con muốn mua áo cho ba nhưng con hổng có tiền!". "Khi nào con có tiền?" Ba hỏi. "(Khi) mẹ đưa tiền cho con", Nấm trả lời.
Ba nói với mẹ rằng con gái của ba mẹ có khả năng "chém gió" siêu hạng. Lâu lâu, nghe Nấm nói con biết làm cái này, cái kia, con giỏi lắm á, các bạn đâu có biết đâu, các bạn chụp hình ...xấu hoắc! .... Hôm qua, Nấm cứ lấy chân đạp lên chân ba, la hoài không được, ba bực quá tóm hai chân Nấm quăng qua một bên(trên nệm), thế mà Nấm khóc toáng lên "gãy tay rồi, gãy tay rồi!".
Quên mất, đang nói về những khoảnh khắc đẹp đẽ mà lại đi nói xấu Nấm rồi. Thật ra, có  khoảnh khắc tệ hại nhất nghĩ lại cũng thấy vui vui. Như có lần, duy nhất, Nấm đi ra công viên với ba, bất ngờ ị trong quần rớt xuống ngay lối đi, bỗng ruồi xanh từ đâu bay tới cả bầy, khiến ba phải một phen lúng túng, vất vả. Khi về, ba bày cho Nấm "giấu" bèn cách đưa ngón tay lên miệng nói "Bí mật!" khi ba hỏi : "chuyện gì xảy ra ở công viên?". Nấm có vẻ rất hào hứng, nhưng đến tối thì cả xóm đều biết Nấm ị rớt ngoài công viên.

Nấm được 32 tháng 2 ngày.


 

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Terrible 3!

Nấm được 31 tháng tuổi. Ba mẹ đang khổ sở vì terrible 3(tạm dịch là sự trái tính trái nết của tuổi lên ba!.)

Tối nào cũng vậy, ít nhất cũng có một vụ la hét của ba mẹ, rồi đến Nấm khóc um sùm, thật mệt mỏi.
Biết là trẻ con tuổi này chỉ làm theo ý mình, ba mẹ dỗ ngọt Nấm ghê lắm. Nhưng được một lúc thì ba mẹ cũng ...cáu. Thế là ầm ĩ cả lên!.

Ví dụ như đánh răng buổi tối, nhiều bữa Nấm bôi kem rồi nhai nhai cái bàn chải chơi, không chịu đánh răng, có khi đánh răng rồi thì không chịu súc miệng, có khi ...liếm kem đánh răng rồi nuốt!.Ba bảo : Con không được nuốt kem đánh răng, nuốt thì sẽ bị đau bụng, đau cổ ...bla bla ... Nấm nuốt tiếp miếng thứ 2! Ba gằn giọng: Nấm không được nuốt kem đánh răng ...Nấm nuốt miếng thứ 3, thứ 4. Ba trợn mắt nhìn Nấm, nói như hét : Nếu con nuốt kem đánh răng nữa ba sẽ nhốt con vào toilet! - Nấm nuốt miếng thứ 5! Thế là Nấm bị nhốt vào toilet. Thật ra chỉ nhốt có mấy giây thôi, mẹ đã vào giải cứu Nấm và dỗ được Nấm đánh răng.
Tiếc là chiêu nhốt vào toilet sẽ không được sử dụng nữa vì ở lần bị nhốt thứ hai, Nấm có vẻ sợ hãi, khóc ầm ĩ tè cả ra quần!.

Ba chủ trương không đánh Nấm, nhưng có lúc tức quá cũng phải đưa tay phát vào mông Nấm một cái nhẹ, đánh xong thì hối hận ngay vì thấy mình đánh để cho bõ tức chứ không dạy được gì cho Nấm. Mẹ cũng không muốn đánh Nấm, chỉ cầm roi đe. Nhưng có hôm mẹ phải dùng giáng long thập bát chưởng với Nấm, may mà ba với thủ pháp cực kỳ nhanh nhẹn đã đỡ đòn cho Nấm. Hôm đó là 12 giờ đêm, mẹ đã ngủ được một lúc rồi mà Nấm thì chưa chịu đi ngủ, Nấm chui tọt xuống tấm drap bọc nệm khiến nó phồng lên như con rùa, rồi gọi ba ơi ba à!.

Thật ra, Nấm không "lì", Nấm nhát như cáy!. Đi nhà thờ nghe đánh trống đã sợ đòi về, mấy bữa sau còn không dám đi. Đi công viên gặp người ta thử loa alô alô lớn tiếng cũng sợ đòi về, sợ chó sợ mèo sợ đủ thứ ...

Tức cười ở chỗ là sau khi bị la, bị phạt, Nấm liền đi theo "nịnh" người mới phạt mình. Có hôm, ba la Nấm xong, Nấm méc : Ba ơi, bác Như cho con uống "cà hê" đó ba, ba la bác Như nha ba, cả bà Lan, bác Hà nữa!. Có hôm Nấm khóc bù lu bù loa vì bị ba phạt, mẹ bế Nấm nhưng Nấm cứ đòi ba, ba bế thì mới nín khóc và ngoan ngoãn nghe lời.

Khổ sở nhất là khi Nấm bệnh phải uống thuốc. Hầu hết thuốc cho trẻ con đều dễ uống, nhưng Nấm đâu có chịu uống. Giữ chân tay, bóp miệng, thậm chí ...bóp mũi thì cũng không hiệu quả, vì Nấm cứ nhè ra, rồi khóc ầm ĩ rất dễ bị ói. Chỉ còn cách dỗ dành Nấm. Ba nếm thử thuốc rồi bảo Nấm : Thuốc ngon lắm! con nếm thử đi, nếu không ngon thì không uống cũng được. Nấm bèn nếm thử một chút rồi trả cho ba, bảo " không ngon!".

Haizzz .....!!!


 

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Ngậm ngùi ...

Có lẽ là lần đầu tiên của cô ấy! Từ chối ...ngượng nghịu ...lúng túng ...vụng về ... Mình phải thuyết phục mãi mới được. Cuối cùng, mình cũng đạt được mục đích còn cô ấy cũng vui vẻ!.

Không ỡm ờ nữa, đây là chuyện buồn, khá buồn!.

Hôm nay, mình đã góp phần làm hư một công chức nhà nước!.

Sáng hôm qua, có sai số với một cơ quan cũng khá ... mang tiếng của thành phố, mình kiếm số điện thoại của cô ấy- một người mới đi làm chừng vài tháng, để xin điều chỉnh. Cô ấy tiếp điện thoại và ghi nhận rất nhiệt tình. Khoảng gần 2 giờ chiều, cô ấy gọi lại, bảo : "Em điều chỉnh xong từ cuối giờ sáng nhưng sợ anh nghỉ trưa nên giờ này mới gọi lại!". Nói thật, nghe xong mình cảm động đến lặng người!. Lần đầu tiên trong đời, mình được một công chức đối xử một cách tận tâm và tế nhị như vậy. Cô ấy còn không quen biết mình!.

Bởi vậy, hôm nay có việc tới cơ quan đó, mình thủ sẵn một cái phong bì nho nhỏ, tìm gặp để biếu cô ấy. Phải thuyết phục mãi cô ấy mới chịu nhận. Trong khi các đồng nghiệp của cô ấy thì thường thẳng thắn đòi nếu mình chưa kịp đưa!!!

Từ sáng đến giờ, mình cứ suy nghĩ mãi về chuyện này.

Thật khó để làm người trong sạch trong cái hệ thống như thế này!


Không đưa không được- đó là trường hợp của mình và hầu như mọi người khi cần đến dịch vụ công.

Không nhận cũng không xong- đó là trường hợp của cô công chức dễ thương kia.

Không thèm nói chuyện xã hội, chỉ riêng con mình, từ ngày đầu tiên nó ra đời trong bệnh viện, để có một chỗ nằm tạm cho hai mẹ con, mình đã phải dúi ít tiền vào tay chị hộ lý. Rồi cứ thế, tiền "bồi dưỡng" sẽ theo từng bước con từ khi nó đi nhà trẻ cho đến mãi sau này!.

Haizzzzzzz ....!