Thứ Hai, 27 tháng 2, 2006

Cái đầu cá ...

Trưa nay ăn cơm, con với má nhường qua đẩy lại cái đầu cá Image


Từ nhỏ, con đã thích ăn đầu cá. Có lẽ trừ cá trê, đầu cá nào cũng thật ngon! Ăn cá bổ óc, thế thì ăn óc cá càng bổ óc nhiều hơn. Chắc nhờ vậy mà con của má lúc nhỏ dù ốm yếu nhưng học hành cũng không đến nỗi nàoImage


Một người bạn bảo rằng cô ấy bây giờ không thích ăn cá vì lúc nhỏ phải ăn cá quá nhiều! Cô ấy sướng thật má nhỉ? Bởi má con mình lúc đó cũng đâu có nhiều cá mà ăn. Cá mình ăn nhiều nhất là …cá cơm, đem muối thành mắm. Đến giờ con vẫn không thể tưởng tượng được là nhà mình ba người ăn hết một thùng mắm cái 20 lit/năm.


Trong những bữa được ăn cá, đương nhiên cái đầu cá là của con. “Mồ côi cha ăn cơm với cá. Mồ côi mẹ lót lá mà nằm”. Thôi thì con chịu cái bất hạnh ‘ăn cơm với cá’ cũng đỡ lắm rồi.


Má con mình đã rất ngạc nhiên khi nghe câu: Miền Nam ăn cá bỏ đầu. Ý họ nói là miền Nam nhiều cá nên không thèm ăn đầu cá, thật là ngốc phải không má!


Bây giờ, mình vào miền Nam, ăn cá bỏ đầu chỉ là một cách nói. Ở công ty, mỗi lần đi ăn với đồng nghiệp mà có món lẩu cá, con vẫn giành cái đầu cá với họ. Ở nhà, dẫu bây giờ đã có nhiều cá để ăn thì mỗi bữa ăn cũng chỉ được một cái đầu cá!


Trưa nay, con đã nhường được cho má cái đầu cá …Image


Nhìn má ngồi gặm gặm cái đầu cá, con bỗng nhận ra rằng niềm vui được “nhường nhịn” nó lớn hơn nhiều lần với niềm vui ăn đầu cá. Vậy mà hơn 30 năm qua má giấu con, má tận hưởng niềm vui đó một mình, má ơi!.


Thứ Tư, 22 tháng 2, 2006

Tan man quanh chiec khau trang

Có khi nào trên đường đời tấp nập


Ta vô tình đi lướt qua nhau


Bước lơ đãng không ngờ đang để mất


Một tâm hồn đang đợi ta từ lâu


 


Ở đường phố Sài Gòn, nếu bạn nghe theo lời của nhà thơ Bùi Minh Quốc, không muốn làm kẻ vô tình đi lướt qua đời nhau, e rằng bạn sẽ phải thất vọng!. Thủ phạm?, rất dễ tìm, là những chiếc khẩu trang!  


Các cô gái Sài Gòn ra đường với khẩu trang che kín mặt, với hy vọng cứu vớt làn da và hệ hô hấp trước khói bụi ô nhiễm. Hiệu quả của nó thì chưa có gì chắc chắn. Nhưng tác dụng phụ thì khỏi phải bàn: thay cho những gương mặt sinh động, ta gặp toàn những ‘ninja’.


Một chút an ủi cho các cô gái, đó là thời trang …khẩu trang! Cũng kha khá kiểu dáng và màu sắc để lựa chọn.


Chợt nhớ ngày xưa em thích màu hồng, đến khẩu trang cũng màu hồng nhìn ngộ nghĩnh đến lạ. Chở em xuống phố, bất ngờ “bị” một nụ hôn qua chiếc khẩu trang, bỗng thấy đời toàn những màu hồng …


 


Mà khẩu trang đâu chỉ dành cho phụ nữ. Mấy hôm nay bị viêm họng, thế là tôi phải mang khẩu trang. Mất bò mới lo làm chuồng mà!. Chợt phát hiện ra mang khẩu trang rất thú vị. Này nhé : bạn góp phần làm đường phố sạch sẽ vì không thể …ăn khi đang đi, không thể …khạc nhổ lung tung, đặc biệt là bạn có thể …hát suốt từ nhà đến công ty mà không bị cho là …khùng.Image


 


Là lá la …khi mỗi gương mặt là một hoa hồng … Cạch! Đang mải mê với bài hát của mình, tay lái xe tôi va vào kính chiếu hậu của một chiếc xe máy dựng ở bên đường, mạnh đến nỗi làm rớt cả cái kính xuống đất!. Khi người chủ xe ra lượm cái kính và gắn lên, thấy ông ta làu bàu cái gì đó, tôi đã xin lỗi qua quýt rồi vọt thẳng. Đây là con đường đi lại hàng ngày của mình! May quá, hôm nay mình …mang khẩu trang!Image