Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Khoe "tiếng" Nấm!

Đã khoe hình Nấm, thì phải khoe "tiếng" Nấm luôn cho trọn bộ!. Clip này quay ngày 26/11/08, Nấm được 2 tháng 8 ngày. Hôm đó có bà nội qua thăm, tự nhiên Nấm "hót" quá trời!. (May là con không gọi ...Stalin, nếu thế thì không cha con gì hết á, hehe). Nếu không xem được ở đây thì vào link : http://www.youtube.com/watch?v=klMfKPO4X34

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Tản mạn ngày 20-11

1. Trong truyền thống của dân tộc Việt, ngày tôn vinh thầy cô giáo là ngày mồng ba Tết. (mồng một tết cha, mồng hai tết mẹ, mồng ba tết thầy). Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy. Trong không khí đầm ấm, thiêng liêng và tươi mới của những ngày tết, thật không có dịp nào tốt hơn để học trò bày tỏ sự kính trọng và biết ơn đối với thầy cô giáo của mình.

2. Ngày 20-11 có nguồn gốc từ một hội nghị quốc tế các nhà giáo tổ chức ngày 20-11-1957 tại Warsaw, Ba Lan, thông qua Hiến chương các nhà giáo, dĩ nhiên chỉ gồm các nhà giáo trong khối XHCN lúc đó. Sau đó, kể từ năm 1958, miền Bắc tổ chức kỷ niệm ngày này. Và đến năm 1982 thì Hội đồng Bộ trưởng quyết định lấy ngày 20-11 hàng năm làm ngày Nhà giáo Việt Nam. Xem ra, quyết định này có tính "quốc tế" rất cao, mặc dù không có một nước nào lấy ngày 20-11 làm ngày nhà giáo!.

3. Như vậy, VN có tới hai ngày để tôn vinh thầy cô giáo : một ngày truyền thống, một ngày "quốc tế" . Hai ngày có tốt hơn một ngày, hay thậm chí là không ngày nào? Điều đó còn tùy thuộc vào việc học trò đối xử với thầy cô như thế nào 363-364 ngày còn lại!.




Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

"Culture shock"

1. Sandra đến trường quay của đài truyền hình cùng chồng, mẹ ruột và em gái. Tham dự gameshow Moment of truth, cô có thể kiếm được đến 1 triệu USD trong vòng vài giờ!. Thể lệ chương trình khá đơn giản : Trước mặt người thân, trước khán giả trong khán phòng và hàng triệu khán giả truyền hình, cô phải trả lời tổng cộng 21 câu hỏi, được chia ra làm nhiều cấp bậc tương ứng với mức tiền thưởng 10K, 25K, 100K ... đến 1 triệu USD. Yêu cầu duy nhất : trả lời đúng sự thật!. Một máy phát hiện nói dối được gắn vào người Sandra, để bảo đảm rằng khi cô nói dối thì dừng cuộc chơi. Hỏi : Cô có từng quan hệ tình dục với đồng nghiệp không? Đáp : Có!. Cô có mời ai đã từng quan hệ tình dục với cô đến dự đám cưới mình? Có!. Cô có giấu chồng điều gì mà cô nghĩ nếu nói ra thì cuộc hôn nhân của vợ chồng cô sẽ tan vỡ? Có!!!. Đây là giây phút của sự thật! Không có diễn viên tài ba nào có thể diễn được tâm trạng hồi hộp, bối rối, đau đớn ...của Sandra và gia đình cô trước những câu hỏi và trả lời! Sandra dừng cuộc chơi ở mức 250K, họ ôm nhau, ràn rụa nước mắt. Anh chồng bảo rằng khoản tiền đó sẽ giúp gia đình anh "start over" (bắt đầu lại). Nhưng người xem sợ rằng, hạnh phúc gia đình của họ sẽ kết thúc sau chương trình này!.
Chơi kiểu này, người Mỹ còn shock huống chi người Việt!.
(xem Star World 9h tối thứ tư, phát lại vào thứ 7).

2. Moment of truth hấp dẫn thế nên Curio hay coi, vừa coi vừa chửi mình là "thị hiếu thấp kém". Nhưng coi hoài Star World cũng mệt, phải căng mắt căng tai ra để nghe tiếng Anh mà nhiều khi chả nghe được gì!. Bèn chuyển qua kênh VTV, gặp ngay chương trình dạy nấu ăn, dạy làm món ăn Tàu "cá bất tử". Họ dọn ra nguyên một con cá trên đĩa, phần mình và đuôi được nấu chín, còn cái đầu cá còn sống với cái miệng ngáp ngáp ngáp ngáp!.
Không hiểu sao người ta có thể nấu và ăn cái món kinh dị này, lại còn đem dạy trên TV cho hàng triệu người coi, dã man thật!.

3. Hôm qua,Việt Nam đá với Thái Lan trên sân Mỹ Đình, Thái Lan chỉ cần hòa là bỏ túi 40K USD còn VN thì phải thắng. Thái Lan, như thường lệ, chơi trên chân đội chủ nhà. Muốn ghi bàn thắng, họ tấn công và ghi bàn. Muốn phòng thủ, họ lùi về và hầu như VN không sao đưa bóng được vào khu vực 16m50 của họ. Phải công nhận là VN chơi rất cố gắng, có tiến bộ, đã hai lần gỡ hòa trước người Thái từ những tình huống cố định. Chỉ có thế, nhưng nghe bình luận viên của VTV ca ngợi véo von đội chủ nhà mà cứ nổi da gà vì mắc cỡ!.


Rãnh rỗi ngồi nhà coi TV mà shock quá!.







Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008

Khoe hình Nấm!

Con thích nằm ngủ như vầy nhất :
From Nấm 2008
Con cũng điệu lắm á :
From Nấm 2008
Hihi, mát quá! :
From Nấm 2008
Gruuuu, chọc giận Nấm huh?
From Nấm 2008

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008

Giấc mơ Mỹ

Obama thắng! Cuộc trình diễn của nền dân chủ Mỹ kết thúc đầy ngoạn mục. Người ta thậm chí có thể thấy được độ nóng của tranh cử, bầu cử tổng thống Mỹ trên báo chí Việt Nam. Có lẽ, sau mỗi 4 năm, người Việt cũng chờ xem bầu cử Mỹ như chờ ...World Cup, Euro!

Năm 2000, công ty của Curio thuê một khách sạn làm văn phòng tạm. Mỗi phòng làm việc đều có truyền hình cáp(lúc đó ở nhà chưa có!). Lần đầu tiên, xem trực tiếp bầu cử và kết quả kiểm phiếu trên CNN. Năm đó, Bush thắng Al Gore nhờ hơn 1600 phiếu ở Florida sau khi kiểm phiếu lại, kiện tụng tùm lum. Trong phát biểu cuối cùng, Al Gore nói đại ý : Chúng ta rất thất vọng, nhưng lòng yêu nước của chúng ta còn lớn hơn ... Tôi kêu gọi mọi người đoàn kết sau lưng tân tổng thống ... Al Gore không thèm làm chính trị nữa, ông chuyển qua làm phim, cái phim về môi trường giúp ông đoạt giải Oscar và/hoặc giải Nobel hòa bình.

Còn nhớ có một phim về tranh cử tổng thống do Harison Ford đóng. Trong phim, đối thủ đưa ra được đoạn phim vợ hay bồ gì của ứng viên tổng thống hồi trẻ có tham gia biểu tình đốt cờ Mỹ, để hạ bệ ông này. Ông cãi lại như sau : Tự do của đất nước này thể hiện ở lá cờ. Tự do của đất nước này còn thể hiện ở chỗ người ta có thể đốt lá cờ đó...

Được biết, việc đốt cờ ở Mỹ chỉ bắt đầu từ những cuộc biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam, toà án đã cho phép vì nhận định rằng đốt cờ là quyền tự do ... ngôn luận!.

Curio thích nước Mỹ vì những điều nói trên. Họ rất văn minh.

Trở lại với cuộc bầu cử tổng thống năm nay, ông cậu ở South Carolina chắc là bầu cho M.Cain(Mc Cain thắng ở bang này).

- Obama hứa giảm thuế cho cậu mà?

- Cậu được giảm thuế, nhưng hai thằng con của cậu bị tăng thuế!

- Oh!

- Obama còn định thành lập Civilian Defense - giống dân phòng của Việt Nam!

- Hehe, Obama còn phải học Việt Nam!

Trong lúc nước Mỹ có kết quả bầu cử tổng thống, thì ở VN, quốc hội cũng họp thông qua đề án thí điểm bầu cử ...chủ tịch xã. Đề án chưa được thông qua, một nữ đại biểu quốc hội còn phát biểu đại ý như vầy : Để dân chủ tịch xã cho dân bầu, sợ dân phạm pháp thì chủ tịch xã không dám xử lý!( báo Pháp luật TP.HCM thứ 6).

Đi mà mơ giấc mơ Mỹ đi Curio!

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008

Chuyện hẹn hò ở thôn quê

Tuần trước, báo Tuổi Trẻ có bài Chúng tôi hẹn hò ở đâu? , than rằng giới trẻ nông thôn không có chỗ hẹn hò. Bài báo làm Curio nhớ lại chuyện hẹn hò ở quê ngày xưa.

Ở quê, muốn làm quen với một cô gái, đơn giản là cứ tới nhà cô ta. Nhà có con gái cập kê, xinh xắn một chút, tối nào cũng nườm nượp từng tốp con trai kéo đến chơi, uống nước trò chuyện. Thỉnh thoảng họ cũng đụng độ nhau, hăm he đánh lộn nhưng nói chung trai làng hiền lành, lại đang muốn lấy điểm với cô gái, nên hiếm khi lớn chuyện. Thông thường, nhà ai xóm nào trong làng và cả mấy xã lân cận có gái đẹp thì bọn con trai đều biết, nhưng cũng phải "lượng sức mình" để đến chơi. Hồi nhỏ, gần nhà có 2 cô S.,T. xinh gái, thế là Curio được nhận bà con mấy ông anh họ xa lắc xa lơ, khi thì gởi xe đạp, khi thì vào trốn đối thủ!. Sau này mình đi học xa về, theo thằng bạn đến nhà cô này cô kia chơi, cũng hay hihi.

Rồi cô gái cũng chọn cho mình được một chàng, phòng khách nhà cô thưa dần đi, trở nên quá rộng và quá sáng cho hai người. Họ sẽ hẹn hò ở đâu?.

Mấy đêm rồi chú Tư nghe chó sủa bâng quơ giữa khuya, sáng ra góc vườn thì thấy ai bứt lá cây hàng rào xé ra vứt ngổn ngang. Chắc là đứa nào hẹn hò gì ở đây rồi! Tụi nó nói cái gì với nhau mà đêm nào cũng rù rì? Chú Tư cứ thắc mắc hoài. Khuya hôm đó trời không trăng nhưng đầy sao, chú núp vào gốc cây cạnh góc vườn, rình xem. Nhận ra thằng H. xóm trên và con T. trong xóm, chú Tư suýt reo lên, phải đưa tay bịt miệng lại. Hai người bẻ mấy nhánh cây trên hàng rào, trải ra rồi cùng ngồi bệt xuống cạnh nhau, tay chân thừa thãi bứt bứt từng chiếc lá. Chú Tư dỏng tai lên. Ruộng nhà em cấy xong rồi. Uhm, hồi chiều anh mới nhổ mì, củ to ghê!... Im lặng ... Em mới đi may cái quần satin. Bao giờ lấy? ... À, heo nhà em mới đẻ 9 con! ... Cộp! đầu chú Tư va vào gốc cây, thì ra chú ngủ gật nãy giờ!. Trời ơi, chuyện chỉ vậy mà chúng nó rủ rỉ với nhau đêm này qua đêm khác! Chú Tư kể lại, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười.

Tiếc rằng, đó là câu chuyện dễ thương duy nhất mà Curio nghe kể lại. Thời Curio còn học cấp 2, trai gái ở quê đã "ghê" lắm rồi. Họ toàn hẹn nhau ngoài ...bãi tha ma, dân quê gọi là gò mả. Gò mả đất cao ráo, tương đối sạch sẽ, có nhiều ngôi mộ xây, ít người qua lại ... trở thành nơi hẹn hò lý tưởng. Cũng chẳng biết họ nói với nhau chuyện gì mà tối nào cũng đi, chừng dăm ba tháng thì bụng cô nào cũng ...t0 lên. Ng. - con chú B. trong xóm là một ví dụ. Chú đánh, nhốt trong nhà, canh như canh tù nhưng quay đi quay lại đã thấy Ng. mang cái bụng chình ình. Chú đành bắt "thủ phạm" cưới gấp. Và họ sống với nhau hạnh phúc cho đến đầu bạc răng long. Có điều, do cực khổ, lại sinh đẻ nhiều nên đầu bạc răng long hơi sớm, khoảng trên dưới bốn mươi!

Hồi đó quê Curio trồng mía rất nhiều, đâu đâu cũng thấy mía. Một tối, ông Chín chui vào ruộng mía ... ỉa vất. Vừa ngồi xuống, đã nghe có tiếng sột soạt phía trước, ông hốt hoảng xách quần lùi lại. Một cặp trai gái đang loay hoay vạch mía dọn cho mình một chỗ hẹn hò, hổn ha hổn hển. Cô gái : Em yêu anh! Em mà không lấy được anh thì em chết!. Chàng trai : Anh cũng yêu em! Anh không lấy được em thì anh chết!. Chịu hết nổi, ông Chín la lên : Tổ cha bây, tao mà không đi ỉa được tao cũng chết!.
Hehe








Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

Nói xấu Nấm!

Ba mẹ chán Nấm rồi! Nấm ngủ suốt ngày,khi ngủ trông thánh thiện như con nhà lành, muốn chơi với Nấm hả? 2-3 h sáng Nấm thức dậy ê a!



Ba mẹ chán Nấm rồi! Nấm cứ khóc um sùm. Tè : khóc!, ị: khóc, đặc biệt gào rất to khi đói bụng khiến ba luýnh quýnh không kịp pha sữa!. Dạo này Nấm còn có trò khóc đòi nữa. Bà ngoại dưới nhà nghe khóc chạy lên bế Nấm dỗ dành, thế nào Nấm cũng mếu mếu cái miệng để "méc"!.



Ba mẹ chán Nấm rồi! Nấm nổi rôm sảy mà không chịu uống nước!.Cho Nấm uống được 3 muỗng nước, đang mừng thì Nấm há miệng nhè ra một cái hết sạch, lại phải lấy khăn lau.Nhưng Nấm lại ...hảo ngọt, cho uống siro thì mắt sáng lên,miệng chóp chép không ngừng. Mẹ bèn "lợi dụng cơ hội" cho Nấm 4 muỗng nước.



Ba mẹ chán Nấm rồi! Nấm rất là ...không biết điều. Hôm thứ 7, chỉ bỏ tã ra cho Nấm mát một chút, Nấm đã tè ướt áo quần ba, sau đó ị lên người mẹ. Huhu, ba mẹ đã rất là "tế nhị" với Nấm nhé, cứ để Nấm "tự nhiên" vì sợ Nấm giật mình!.



Ba mẹ chán Nấm rồi! Hai ngày cuối tuần, Nấm hay quấy khóc quá chừng làm ba mẹ stress luôn.



Hôm qua ba mẹ bèn bỏ Nấm ở nhà với bà ngoại và cậu, ba mẹ đi lòng vòng chơi gần 1 giờ. Đi đến siêu thị chỗ kênh Nhiêu Lộc, dừng lại hóng mát, ba mẹ lại lấy ĐT ra, xem hình ...Nấm!.






Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2008

Chính Danh

Hiệp sĩ Minh Tiến bị thương nặng khi đuổi bắt cướp.Tin trên báo Tuổi Trẻ sáng nay gây chú ý bởi vì mới mấy hôm trước, anh Tiến-người đã bắt hơn 300 vụ cướp - còn lên báo tư vấn cách phòng tránh cướp. Trước đó nữa, anh còn được tặng một chiếc xe cho "sự nghiệp bắt cướp".

Vô cùng cảm phục anh Tiến và mong anh sớm bình phục, tình cảm đó không chỉ của riêng Curio mà của tất cả mọi người.

Nay mai, đại diện chính quyền và công an sẽ đến thăm anh, trao tặng quà và biểu dương tinh thần dũng cảm của anh, như thường lệ. Đến lúc đó, tôi ước gì đại diện công an sẽ nói với anh như vầy : " Cảm ơn anh, nhưng bắt cướp là một việc nguy hiểm. Chúng tôi được trang bị đầy đủ nghiệp vụ, vũ khí, công cụ hỗ trợ... Lần sau, hãy để bọn cướp cho chúng tôi!".
Nói "ước gì" vậy thôi, thật ra đó là yêu cầu hết sức chính đáng. Lỡ như anh Tiến, nói dại, bị nặng hơn, hay đụng phải người đi đường khi bắt cướp, trách nhiệm này ai gánh vác đây?.

Ở nước ta, lâu nay có quá nhiều người làm những việc lẽ ra mình không phải làm!. Một bà già đi chống tham nhũng, một cô gái đi theo dõi lâm tặc, các phóng viên thì đi điều tra cơm tù, mãi lộ, an toàn thực phẩm, bảo vệ môi trường ...v.v.
Pháp luật có đủ, cả rừng!. Bộ máy nhà nước có đủ, thậm chí thừa. Tiền bạc không thiếu. Cũng đã qua lâu lắm rồi thời chiến, cái thời giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, nhặng xị cả lên. Một xã hội được tổ chức tốt là xã hội trong đó mọi người chỉ cần làm đúng công việc của mình.

Vua ra vua, tôi ra tôi, mỗi người có địa vị và bổn phận của mình ... đó là chính danh, phần quan trọng trong học thuyết Nho giáo của Khổng Tử, ngẫm lại chính là thứ dân ta đang cần vậy.



Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2008

Tình yêu chân chính?

Tấm panô ghi : Tình yêu chân chính không đòi hỏi tình dục trước hôn nhân, trong đó có hình một "đôi trẻ" nắm tay nhau đi về đâu không rõ.
Hình Boychandoi chụp ở TP Quảng Ngãi và được post ở box Quảng Ngãi, ttvnol.

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2008

Vượt cạn

Sáng 18-09-2008, mẹ đau bụng lâm râm, ba đi làm không làm việc được, chốc chốc lại gọi ĐT cho mẹ.

2h chiều,mẹ và ngoại kêu taxi từ nhà ngoại đến thẳng Từ Dũ,ba chạy về nhà mình lấy đồ rồi chạy vô.Ba hồi hộp và phấn khích đến nỗi chạy xe cả một đoạn dài mà không định hướng được bệnh viện Từ Dũ ở đâu!.

4h chiều, mẹ vào phòng chờ sinh.Ba mẹ đã thu xếp để BS Việt Thu,bs khám cho mẹ suốt 9 tháng trước đó đỡ cho mẹ.Cô Loan,một người quen thân làm ở Từ Dũ cũng đã có mặt để giúp đỡ về thủ tục và ở bên mẹ khi cần. Tất cả đã sẵn sàng chờ con.

5-6h chiều, lúc này mẹ đã đau nhiều hơn, nhưng BS bảo còn lâu mới sinh,phải 12 giờ đêm hoặc qua đến hôm sau.Mẹ ăn một chút cháo lấy sức.

Lúc này trở đi,ba và bà ngoại không còn được gặp mẹ.

9h30 tối, mẹ được đưa vào phòng sinh.

Hơn 10h đêm, cô Loan bảo ba mẹ than đau quá,BS bảo "nước ối xấu" gì gì đó.

11h đêm,cô Loan gọi ba lên phòng sanh cùng lúc với hệ thống loa của bệnh viện.Cô nói ngắn gọn: vợ con phải mổ.BS bảo trên đầu em bé có cái bướu huyết tương.con bình tĩnh!.

BV đưa mẹ ra gặp ba,ba chỉ kịp nắm tay mẹ nói cố lên rồi run rẫy ký vào biên bản,rồi chạy đi đóng tiền.Khi ba quay lên để đưa phiếu thu cho người ta,ba thấy mẹ nằm một mình trên cái hành lang hun hút của phòng sinh, trên người chỉ phủ một tấm drap.Dù nằm quay đầu về phía ba, mẹ vẫn phát hiện ra ba, mẹ kêu to và vung cánh tay lên một cách tuyệt vọng.Tim ba đau nhói!.

Bà nội gọi ĐT hỏi thăm, ba chỉ nói ngắn gọn là đã đưa mẹ vào phòng mổ.

Thời gian như ngừng trôi ở hành lang phòng chờ. Bà ngoại đã gọi ĐT cho bác Trường hỏi về “cái bướu”,bác Trường bảo không sao, đó là do máu tụ blablabla …, con lớn lên sẽ hết.

Nhưng điều đó không làm ba bớt hoảng loạn. Ba mẹ không bao giờ chuẩn bị cho tình huống này. Mẹ con được khám thai, siêu âm với những BS mà ba mẹ tin là tốt nhất, kết quả khám là rất tốt. Tại sao???.

BS cũng bảo mẹ sinh thường, bây giờ sau gần 10h đau đớn, kiệt sức, mẹ còn phải lên bàn mổ!.

12h đêm, ba lê bứơc lang thang trong sân bệnh viện.Ba ngước nhìn trời, trăng 19 không tròn mờ khuất sau vằn vện mây đen.Bà ngoại giàu đức tin,bà đang cầu nguyện.Còn ba, ba biết làm gì đây?.

0h30 sáng,loa BV gọi lên nhìn em bé,ba,bà ngoại và ông bà Hải Vy hộc tốc chạy lên lầu. Nhìn đến em bé thứ 3 mới đúng là con, con bụ bẫm tròn vo, mắt 1 mí có đuôi. Con nằm ngủ rất ngoan trong khi các bé khác khóc oe oe.Không thể “kiểm tra” được người con vì điều dưỡng đẩy con vào phòng dưỡng nhi.Nhưng bước đầu vậy là mừng, ba vội gọi điện về cho bà nội, ông Cậu Hải cũng vội gọi ĐT cho bà cố ngoại, chúc mừng bà cố ngoại có chắt.Nhưng ba vẫn chưa hết lo,ba chạy theo cô điều dưỡng hỏi thăm, có lẽ thấy ba tội nghiệp quá nên cô ấy vừa đi vừa lật hồ sơ cho ba coi.Hồ sơ ghi con sinh lúc 23h45 ngày 18-9-2008(đúng ngày khai sinh của ba!),nặng 3.5 kg,dài 52cm và quan trọng nhất là đánh dấu “không” ở mục “dị tật”. Lý do mổ là : đầu con cao(không chịu hạ thấp để chui ra, ôi con gái bướng bĩnh!). Cô điều dưỡng tốt bụng ấy bị một cô khác la vì cho ba xem hồ sơ!.

Vậy là có đến 90% yên tâm về con, ba và bà ngoại xuống phòng chờ chờ mẹ tỉnh lại.

Đêm nay dài quá, ba lại ngước nhìn trời,trăng bây giờ đã sáng hơn rất nhiều, dù có vài cụm mây trắng đục trôi qua.Hãy vui lên đi chứ! ba tự nhủ.Rồi ba chợt nghĩ rằng từ xưa đến giờ, ít có niềm vui nào đến với ba một cách nhanh chóng và trọn vẹn khiến ba phải nhảy cẫng lên.Ba nghĩ đến mẹ con giờ vẫn còn mê man trong phòng hồi sức,nghĩ đến con là con gái,sau này một mình vượt cạn … ba lại thấy ngậm ngùi!.

5h sáng,mẹ tỉnh dậy,nhà mình gặp nhau(có cả bà ngoại).Con có một vệt máu nhỏ trên đầu,sau khi tắm là hết ngay.

Ba là người đầu tiên pha sữa cho con.

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008

They've all gone!

đoạn video clip mẹ Nấm bụng bự đi bộ 1 tuần trước ngày sinh ...

những tấm hình Nấm 1, 2, 3 ngày tuổi ...

nhhững msg chúc mừng của bạn bè, đồng nghiệp, bà con ...

những tấm hình độc đáo

những bài hát yêu thích

truyện hemingway, haruki .prc

trò chơi snakes chơi cả năm cũng chỉ dừng lại ở level 10

hàng trăm số đt, có những số mất đi là có thể mất nhau mãi mãi, dù còn đó thì chưa hẵn là có nhau!

...

Tất cả đã biến mất, theo cái điện thoại N93 của mình sáng nay.

Tối qua chỉ ngủ được 3 giờ trong bệnh viện, sáng ra định nằm ngủ 1 chút. 3 người, vài phút sơ hở : tiêu cái điện thoại!.

Uh, của đi thay người!

Tức là vợ mình và cái ĐT cùng ở đó, sao lại mất cái điện thoại!

P/S : bạn bè, người yêu, người hâm mộ ...đi lạc vào đây nhớ nhắn lại số ĐT cho mình nhé, tks!

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

Thèm ...

SMS : ...đang ở Bologna, thời tiết đẹp, chuẩn bị đi lang thang ....

YIM : ... it's cold here in Moscow. i'm going to the concert ...

YIM : ... đang đón xe từ Pattaya đi Bangkok ...

YIM : ... ....

....

Những msg gợi lên những cơn thèm.

thèm được ngắm mây trời qua cửa sổ máy bay dạo chơi ở một thành phố lạ nói chuyện mỏi tay với người lạ ăn những đặc sản nổi tiếng rồi chê à nó cũng không ngon mấy tắm biển lội suối leo núi đốt lửa trại nướng thịt câu cá đứng trước gió run vì lạnh ngắm gái đẹp ngủ ở nơi yên tĩnh tuyệt đối uống rượu ướp lạnh nghe nhạc sến .....

Phuuuuù! hết rồi!. Thì ra những thứ mình thèm cũng không to tát mấy. Đôi việc có thể thực hiện tại đây vào lúc này

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2008

Đặt tên cho Nấm

Con còn trong bụng mẹ, con tên là Nấm. Để có cái tên này, ba mẹ phải vất vả lựa chọn từ bao nhiêu loại ...trái cây, rau củ quả đến cả từ điển Thiều Chữ. Cuối cùng, vì tên Linh của mẹ có một nghĩa là nấm(ví dụ như Linh Chi), nên ba mẹ gọi con là Nấm. Ba mẹ đều yên trí rằng đó là cái tên hay nhất thế giới và sẽ gọi cho đến khi nào con ...mắc cỡ không cho gọi mới thôi. Đến lúc đó, ba mẹ sẽ gọi con bằng tên khai sinh- cái tên này cũng tốn ba mẹ bao nhiêu thời gian và công sức : Phan Ngọc Khánh An.(潘玉庆安).

Đặt tên cho con là Khánh An, với nghĩa là "yên vui", ba mẹ hy vọng con thích tên con như ba mẹ thích vậy.

Một khách hàng của công ty ba, là "chuyên gia" về tên, đã cho biết : Tên con thuộc loại 7. Ông này phân chia tên người ra làm 8 loại : Loại 1 là tên người có tài có đức. Loại 7 khác với loại 1 : có tài, nhưng sẵn sàng đạt mục tiêu bằng con đường ...bá đạo. Ông bảo Cụ Hồ thuộc loại 7, và trong khoảng mười mấy cái tên mà Cụ Hồ chọn trong suốt đời hoạt động cách mạng, chỉ có 2 tên không thuộc loại 7!.

Btw, tên ba thuộc loại 3 : là người trí thức(sẽ rất buồn nếu ai chê mình ...dốt), giao thiệp tốt với người ngoài nhưng hay ...gắt gỏng với gia đình. Ba thấy cũng ...đúng!. Tên mẹ loại 4 : lúc chưa có chồng thì rất ...galant(nguyên văn lời ổng), lấy chồng rồi thì cũng đảm đang.(cái này ba không dám nhận xét, hihi). Ổng còn bảo rằng là con gái loại 7 sẽ khó chọn bạn đời, ví dụ như con tốt nghiệp đại học, thì con chỉ chọn người ít nhất phải tốt nghiệp đại học và có chức vụ !!!. Chẹp, gay go rồi bé Nấm -Khánh An ơi :)).

Thêm một điều nữa, mọi người bảo rằng tên Khánh An luôn đứng đầu trong sổ lớp, dễ bị dò bài nhất!.

Ba mẹ hơi dao động một chút xíu, chỉ thoáng qua thôi, vì ba mẹ đã yêu cái tên Khánh An rồi :).

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Thùy Dung ơi!


Thùy Dung ơi!
Khi họ lấy số đo 3 vòng của em
Đó là hình học
Khi đi thăm bà mẹ VN anh hùng
em cười
Khi đoạt vương miện, em bật khóc
Đó là môn giáo dục công dân
Khi hàng ngàn đôi mắt
Săm soi em từ đầu đến chân
Đó là vật lý, lượng giác, sinh học, thơ ca ... đủ loại

Họ còn cần chi nữa
bằng tốt nghiệp cấp ba?

Thùy Dung ơi!
Nếu em đậu tú tài hạng thủ khoa
Tỉnh có tặng em ba mươi triệu?
Nếu em đẹp và thông minh như ...Huyền Diệu
ai ngó ngàng tới em?

Thùy Dung ơi!
Cái vương miện đã rớt một lần
có thể rớt lần hai
Em vẫn đẹp ...rạng ngời mà chói lói!

Vui lên em, đời người như mây khói
cần gì bằng phổ thông!





Thứ Tư, 3 tháng 9, 2008

Ác mộng

Tối qua gặp ác mộng.
Nghĩ lại, từ nhỏ đến giờ, chỉ có 3 ác mộng đến với mình, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Thứ nhất, hồi học cấp I, đi học toàn mặc quần đùi, mình hay mơ thấy đang ở trường, nhìn xuống thì không thấy ... quần đâu, thầy cô ở đây, bạn bè ở kia nhìn, mình ngượng vô cùng, lúng túng không biết giấu ... mặt vào đâu. Tỉnh dậy, mừng hết lớn vì quần ... vẫn còn, ta đang nằm trên giường.

Thứ hai, từ lúc vào đại học, thỉnh thoảng bây giờ vẫn còn, mơ thấy mình đang vi vu ở quê(nghỉ hè, ăn tết), đã tới hoặc quá ngày phải vào Sài Gòn để thi nhưng không có vé tàu.

Thứ ba, sau khi đã ra trường đi làm, lại hay mơ thấy mình quên ... học và thi một môn gì đó ở đại học, nên không tốt nghiệp được.

Tối qua lại gặp ác mộng, ác mộng số 3!.

Nhưng nó lại đến từ một "ác mộng" khác ngoài đời.
Số là tối hôm trước nữa, má mình đang ngủ dưới nhà thì ăn trộm gỡ miếng kính cửa sổ, thò tay vào thăm dò ổ khóa cửa chính. Má phát hiện dậm chân, thằng trộm chạy mất, coi như má làm nó sợ. Khổ thay, nó mới làm má sợ gấp ngàn lần hơn. Gắn thêm 2 ổ khóa, nhưng má vẫn chưa yên tâm. Phân tích, thuyết phục, thậm chí ... nổi giận(quên luôn lời hứa ngày vu lan, hichic), cũng không làm má hết sợ. Kết quả là mình phải xách chiếu xuống ngủ dưới chân ...giường của má, ngủ chập chờn, sinh ra ác mộng.

Hu hu, bây giờ mình sợ thèng ăn trộm quá rồi!.





Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2008

Một giờ ở gia đình tình thương Tê Phan

(Anh) tên gì? (chị) tên gì?(Em bé) tên gì?. Bi hỏi, rồi ngọng nghịu nhắc lại tên mỗi người. Nhắc xong thì lại hỏi nữa, ...tên gì? ...tên gì? ...tên gì? ..., hỏi mãi từ lúc chúng tôi đến đến lúc về Bi cũng không nhớ tên tôi!. Bi đã 16 tuổi mà thân hình như em bé 4-5 tuổi. Bại não, bại liệt, tổn thương cột sống, khiến Bi phải mang nẹp chân và nẹp cả người. Nhưng hôm nay Bi vui, hỏi nhiều và cười toe toét, chắc vì nhà có khách.

Bé Nhi nhỏ rất xinh, tuy hơi gầy gò, em đến đây từ lúc mới ba ngày tuổi, nay đã 3- tuổi. Bé cứ sà vào lòng tôi như đã quen thân lâu lắm rồi. Lát sau, bé gối đầu lên chân một chị lớn hơn, bị chị rút chân lại, dập đầu xuống sàn, bé khóc lặng lẽ, dỗ một chút là nín liền.

Ngọc Oanh, là tên cô bé nói với tôi, nhưng nghe bọn trẻ kêu em tên gì đó khác. Tôi nghĩ là tên em tự đặt cho mình, nhất là sau khi em bảo rằng sao chú đặt tên cho em bé là bé Nấm ...xấu vậy, sao chú không đặt tên là Hoa, Ngọc Hoa?.

Út Thương, cậu bé to con, đập vào tay tôi rất đau, đó là cách để thu hút sự chú ý. Út Thương không nói được tên mình, nhưng đủ thông minh để chỉ vào đứa bên cạnh khi tôi hỏi con tên gì, ý bảo là hỏi nó giùm đi.

Bé Nhi lớn đứng lên hát bài Ba sẽ là cánh chim ... giọng hát em trong vắt, đôi mắt mờ đục không chớp.

Nước mắt tôi ứa ra, và chưa kịp dấu đi thì Bi đã chỉ tay vào mặt tôi, giọng ngây ngô : khóc! khóc.

Tôi đang ở đây, giữa những đứa trẻ mồ côi, vô thừa nhận, khuyết tật ... trong khoảng 20 đứa trẻ ở nhà Lê Văn Sỹ này và gần 10 đứa nữa ở Bình Triệu, những đứa trẻ mà tu sĩ Hoàng Văn Bình cưu mang, nuôi dạy. Tôi không dám hỏi thầy cơ duyên nào đưa ông đến với công việc thầm lặng đầy khó khăn này, cũng không dám hỏi gì nhiều về tình hình ăn ở của bọn trẻ ... bởi tôi không muốn làm phiền ông dù ông rất sẵn lòng. Tôi biết rằng những người như tôi cũng chỉ đến rồi đi, không giúp được gì nhiều cho "cha con" thầy.

P/S:

(Bạn có thể google cụm từ " gia đình tình thương Tê Phan" để biết thêm về gia đình này và những đóng góp của cộng đồng mạng cho họ).

Chủ nhật ngày 7/9/2008 tới, Box Quảng Ngãi- http://www10.ttvnol.com/forum/Quangngai/542717/trang-30.ttvn sẽ đến thăm và tặng quà trung thu cho các em nhỏ ở đây. Xin hãy chung tay đóng góp cùng chúng tôi.

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2008

Má và biển

Có một lần con sắp đi biển chơi. Như mọi lần, má hỏi: "Có sóng lớn không? Có nước xoáy không? Có phao không? Có ....cứu hộ không? ...v.v. Hồi còn học lớp 9, con đã từng một lần suýt chết đuối ở biển Mỹ Khê khi đi tắm biển cùng với gia đình các dì. Mãi sau này má mới biết nhưng cũng rất hoảng hốt, nên cứ mỗi lần con đi biển là má lại hỏi như vậy. Lẽ ra con có thể trả lời xuôi cho má yên tâm nhưng lần này con bỗng phản ứng: "Tại sao má luôn có suy nghĩ ''''tiêu cực" như vậy? Tại sao nói đến biển là má nghĩ đến chết đuối?!. Cứ nghĩ như má thì còn ai dám đi biển nữa!!!".
Bất ngờ phản ứng của con, má lặng thinh. Đó cũng là lúc con giật mình hối hận, tìm cách "làm lành" với má. Con nói : "Biển mùa này đẹp và yên lành lắm! Con lại biết bơi(?) và ....mặc áo phao nữa nên má yên tâm!". Thấy má đã vui vui, con hỏi: "Má đã đi biển bao giờ chưa?". "Chưa!" - má đáp. Con bỗng thấy nghẹn ngào. Má ơi, con đã quá vô tâm phải không má? Quê mình gần biển, chỉ vài chục cây số là ra đến biển mà má đi gần hết cuộc đời vẫn chưa tới được!. Thời con gái của má là thời chiến, yêu rồi lấy ba là lính xa nhà ...có mấy ngày vui vẻ bình an mà nghĩ chuyện đi chơi. Rồi chiến tranh kết thúc, ba không về, má nuôi con một mình ....

Má chưa một lần ra biển, nhưng biển rộng ngoài kia đâu thể nào sánh được với tình má mênh mông, với những nhọc nhằn lo toan suốt đời vì con của má!
(Năm 2005- box Quảng Ngãi)



P/S : Con đã "dụ" được má đi biển một lần. Bình Châu - Hồ Cốc - Vũng Tàu 3 ngày. Ở Hồ Cốc, câu hỏi đầu tiên của má là : Có cứu hộ không?. Ở Vũng Tàu, khi hai má con đang đi dọc theo bờ biển thì gió mạnh nổi lên, tung tóe nước biển và cát vào người. Má không cần tắm cũng đã biết thế nào là vị mặn của biển!. Sau này, má còn đi Hà Tiên.

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2008

Má sợ con!

Ngoài ba mươi tuổi, ngồi nghĩ lại thấy xưa nay người mà mình "cãi lộn" nhiều nhất là ...má!. Theo quan điểm xưa, phải nói là mình ...bất hiếu. Nhưng mình nghĩ khác :
Generation gap!. Sự khác biệt quá lớn về tuổi tác, quan niệm sống ...giữa hai má con dẫn đến xung đột. Kiểu như " Ra đi mẹ dặn lời này/Sông sâu đừng lội đò đầy đừng sang", nhưng " Sông sâu không lội thì trưa/Đò đầy không xuống ai đưa một mình".

Dĩ nhiên, những dặn dò, đòi hỏi dù vô lý nhất của má cũng xuất phát từ tình thương đối với mình. Nhưng trong cuộc sống muôn màu muôn vẻ ngoài kia, không ai có thể "sống sót" chỉ từ những dặn dò của mẹ!.


Rất nhiều lần, sau khi cãi lại má thì mình ân hận. Nhưng rồi mọi chuyện cứ lặp lại!. Không cãi nhau với ai sướng bằng cãi nhau với má vì không thấy má giận mình, mà cũng chưa bao giờ mình giận má quá thời gian giữa 2 bữa cơm, hihi. Tự an ủi mình rằng: thôi thì trong quan hệ xã hội phải giữ kẽ này nọ, về nhà có vui buồn bức xúc gì nói ra ngay cho nó nhẹ người, chứ má con mà phải "giữ lễ" quá thì stress lắm.


Hôm trước, má đi khám bệnh, buổi trưa về má uống 2 viên thuốc theo toa. Uống xong nằm ngủ thì giật mình nghĩ là uống nhầm 2 viên thay vì chỉ 1 viên. Má bèn lồm cồm ngồi dậy, lấy kéo cắt béng đi 1 cái vỏ thuốc rỗng trong vỉ, vì sợ mình về ...la má!.

Hehe, thì ra má sợ con!


Má đã "biết sợ " như thế thì ...tốt. Từ nay con "không cần" la má nữa!. Cũng sẽ cố gắng để bớt cãi lại má!. Lời hứa của con ngày Vu lan đó nha!

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2008

Hàng giả!

Cô bé cũng xinh, có giọng hát hay không được xuất hiện trên màn hình, nhường chỗ cho cô bé xinh xắn hơn hát nhép giọng mình. Pháo hoa được "thêm vào" để truyền hình cho nó đẹp!.
(Đọc ở đây)
Bắc Kinh trịnh trọng bày ra trước thế giới 2 món hàng giả của mình ngay lễ khai mạc Olympic.
Nhớ một vị luật sư già đã từng bảo tôi rằng: Người ta là chân thiện mỹ, còn "nó" là "giả, ác, xấu"!.
Ghét "nó" quá, trời ơi!!!

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

Khung trời vuông

Nhà quay mặt về hướng ...nắng, che bằng bức rèm quanh năm. Nửa trên của bức rèm cố định, ngăn ta với bầu trời, nửa dưới rèm di động, nhìn ra cửa sổ nhà ...hàng xóm. Gắn máy lạnh, nửa trên phải khoét một lỗ vuông cho khí nóng thoát ra. Và một khung trời hiện ra, vuông vức!.


Bỗng nhận ra rằng, khi nghèo, người ta có thể thiếu cả bầu trời!.




Khung trời hình vuông cũng xanh biếc vào những ngày nắng đẹp, cũng bồng bềnh mây trắng bay qua vào ban ngày, cũng có vài ngôi sao nhấp nháy về đêm. Mà bầu trời Sài Gòn cũng thế thôi, đèn điện sáng choang còn tìm đâu ánh trăng sao?.




Tối nay, mưa sao băng!. Không biết có ánh sao nào bay qua khung trời vuông của ta?
.
Sao không mưa sao băng khi ta còn giàu có bầu trời, khi trái tim ta tràn đầy những mơ ước viễn vông nhưng tuyệt đẹp?.Hay ta đã để vuột mất những cơn mưa như thế trong đời?.

Tối nay,bên khung trời vuông lặng lẽ,một người ngồi bâng khuâng chờ một ánh sao rơi...
















Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2008

08-08-08!

08684 là số vé số của mình
08394 là số trúng giải đặc biệt!
hi hi, suýt trúng!
lâu nay không mua vé số, nhưng hôm trước ngồi ăn ...chè(một món mà mình... ghét), thấy bà lão bán vé số thương quá, bèn mua ...1 vé!. (hôm đó, còn muốn mời bà lão một ly chè, nhưng ngần ngại rồi thôi, lại cứ day dứt mãi).
100 triệu, nếu trúng số, quả thật cũng không giải quyết được vấn đề của mình, chắc cũng mua sắm tiêu xài gì đó rồi cũng xong.
(nói vậy để đánh lừa thần tài), mình nghiệm ra rằng tiền nó hay vào túi người không ...cần tiền!.

nhớ tới ông anh họ ngoài quê , vợ mới sinh con, mình gởi cho ít tiền mua sữa cho con, ổng nhận bảo để dành đó rồi góp đủ tiền mua con nghé về nuôi!.

khổ vậy đó, mình ở đây có khi tiêu phí hết 5-700K, nhớ đến chuyện này lại thấy day dứt!.
chiều nay mua cái vé số nữa coi!.


Thứ Tư, 6 tháng 8, 2008

Hình Singapore


Theo h\u01b0\u1edbng d\u1eabn c\u1ee7a b\u1ea1n Nan, post h\u00ecnh l\u00ean Picasa, \u0111\u1ed9i \u01a1n b\u1ea1n Nan! hihi

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2008

Những thành phố em đã đi qua ...

Nhớ ngày xưa, trong một lớp Anh văn, cô giáo Tây hỏi : how many capital cities have you been to?. 4, 3,2, 1, học trò trả lời, riêng cô là 6, mình thì ...0, cô hơi ngạc nhiên. Ngạc nhiên gì chứ!. Em đâu phải Tây như cô, đâu phải giàu như chúng nó!

Nhớ ngày hơi ...xưa xưa, mình được đi Hà Nội chơi. Nhớ mãi tình cảm ấm áp của các bạn wkt ở Hà Nội dành cho mình, nhớ Hồ Gươm xanh vời vợi, nhớ sáng Văn Miếu, nhớ chiều hồ Tây, nhớ đêm Mỹ Đình, nhớ tối ...thịt cầy(ở đâu hổng nhớ!) ... Hmm, kể từ lúc này, câu trả lời của em là 1 nhé, cô giáo Tây!.

Chuyến đi Hà Nội đó được công ty trả tiền, dự hội thảo về hedging(một cách phòng ngừa rủi ro về giá) trong kinh doanh xăng dầu.

Nhớ 2-3 năm trước, được ngân hàng nước ngoài mời đi Malaysia, sếp không đi, mình cũng không được đi. Làm ở công ty này, đi nước ngoài nhiêu khê kinh khủng, hộ chiếu phổ thông lúc đó thì không làm được, muốn làm phải khai gian, bị phát hiện mất mấy triệu tiền phạt như chơi.

Nhớ ...tháng trước, có một suất đi Hong Kong ngân hàng mời, mình không được, đồng nghiệp mới thay mình mấy tháng lại được đi, cảm giác vừa buồn vừa ...nhẹ nhõm. Bởi vì, mình cũng sợ lắm sự ganh tỵ của mọi người.

Mất suất đi Hong Kong cũng là động lực giúp mình đi làm cái hộ chiếu, hăm(đe) bữa nào qua Campuchia chơi.

Tuần này, Hedging, lại hedging!, các đại gia khác đã rục rịch triển khai, sếp mình tuy ... keo kiệt nhưng cũng hơi lo lo, bèn cử 3 chú sang Singapore học 1 tuần. Hmm, lần này thì thật sự không phải là đi chơi, lịch học từ thứ 2 đến thứ 6, có ai muốn giành với mình nữa không?.

Cái hộ chiếu mới lấy đầu tháng, ngày mai sẽ được sử dụng. Từ ngày mai, là 2 nhé cô giáo Tây! 2 mà không tốn tiền túi mới ghê!

Một tuần ở Singapore, hứa với các bạn mà không sợ thất hứa : sẽ không mua quà về!

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008

Tiết kiệm!

Sáng nay xuống phòng máy photo, gặp sếp lớn đang vội đi họp, đưa xấp báo cáo bảo photo cho sếp 5 bộ. Nhìn thấy xấp tài liệu in 1 mặt giấy mình mừng quá, đưa vào bấm nút chạy vèo vèo. Photo xong, sếp …không chịu, bảo photo 1 mặt người ta nói mình không tiết kiệm(!). Thế là phải bỏ nguyên xấp giấy to, nhờ chị văn thư photo 2 mặt.(tiết kiệm kiểu này tốn thời gian và …giấy quá!).


Công ty không cho bật máy lạnh trước 8h , không được để nhiệt độ dưới 24 độ. Phòng đông, trên 24 độ thì nóng, thế là có “sáng kiến”: hạ nhiệt độ xuống 18-20 độ, đem remote ra khỏi phòng bấm cho nó lên 25 độ rồi đem vào, xong!.Thật tình không phải anh em muốn phá công ty nhưng quen …mát rồi, nóng làm việc không được tính ra còn tốn kém hơn ấy chứ!.


Thời lạm phát, ai cũng muốn tiết kiệm, nhưng ai cũng than khó quá!. Muốn tiết kiệm tiền chợ, nhưng thức ăn không ngon thì ăn hổng vô. Muốn tiết kiệm điện, nhưng không bật máy lạnh thì ngủ không được. Muốn uống bia Sài Gòn thay cho Heineken nhưng lại bị nhức đầu(cái này là nói thay cho anh em chứ mình nhậu đâu bao nhiêu)…
Ở nhà, má mình rất bận lòng với chuyện chi tiêu, cứ la mình lãng phí, đưa tiền đi chợ má ghi chép kỹ lưỡng, nhưng có bữa má đi chợ về móc trong túi ra 1K đưa cho mình : hồi sáng cầm 100K đi giờ còn bây nhiêu đây!.


Hôm nay xăng lên 19K/l(DO : 15900, DOC:15950, FO : 13000, KE : 20000 : viết ra đây để nhớ), cũng may là nhà mình chỉ còn 1 cái xe máy. Mai mốt chắc phải mua thêm cái xe đạp để đi, cho nhà rộng chỗ, lại được tập thể dục và đỡ tốn tiền xăng.


Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2008

Thịt con gì cũng là thịt!

Từ trước đến nay, ngoài những thực phẩm thông thường, nếu có dịp thì con gì Curio cũng ...xơi, từ con có lông(cầy, chồn, heo, nai ...) đến con không lông(rùa, rắn, tê tê ...).
Thậm chí, khi đọc báo thấy tin thả động vật hoang dã về rừng còn thấy ...tiếc tiếc. Nghĩ thử coi, ngay cả báo chí cũng nghĩ "động vật hoang dã" là ...thịt rừng nên mới có cách tính kg chúng khi đưa tin như vậy!. Xét cho cùng, đã là thịt thì ...ăn, chứ nghĩ đến những con thú xinh xắn, sống động thì làm sao ăn chúng được, có chăng chỉ ăn được loài ...rắn. Ngay cả những món cá thịt thông thường hàng ngày,cách giết thịt chúng cũng rất ...dã man.Ở thành phố, đi chợ mua con gà về thì đó là con gà ...cỡi truồng. Chứ ở nông thôn, bắt con gà, cắt cổ, trụng nước sôi, nhổ lông, cũng ghê tay chứ. Rồi những dịp tết ở quê,mổ heo, cũng ớn lắm!(viết tới đây thì nhớ được từ "o". O là cái gì? đố các bạn ở Quảng Ngãi?) Có một người bạn của ...một người, tên là ...[b]heo sữa[/b]. Heo sữa thề không ăn thịt cầy nữa. Chiều nay mình có nhiệm vụ phải tổ chức cho heo sữa thề, trước hương hồn ...con cầy!.

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2008

Cô Ba

IMG_2360

Cô về quê sau gần một tháng ở Sài Gòn. Chiều cô lên xe thì tối đó nhà cúp điện đến quá nửa đêm, nóng gần chết. Má con mình nói đùa, bảo tại cô về. Cô tên Điện mà!. Nhưng cô thứ ba, nên mình gọi là cô Ba. Cô vào Sài Gòn chuyến này có hai mục đích rõ ràng, thiếu một trong hai thì không cách nào bắt cô vào. Thứ nhất là khám bệnh : tăng huyết áp, tê tay tê chân. Thứ hai là được mình dẫn đi Đà Lạt chơi. Đi khám bệnh, mới 7h sáng mà bệnh viện đông nghịt, vậy mà mình dắt cô đi ào ào, tới 9h đã xong. Cháu cô hay ghê ta! Hehe. Thật ra, khám nhanh là nhờ cháu khai …gian cô lên 1 tuổi thành 75 tuổi, được ưu tiên. Kết quả khám bệnh tốt không ngờ. Kết quả xét nghiệm máu sau đó cũng rất tốt, không đường không mỡ gì. Trông cô còn khỏe hơn bà Giáo sư bác sĩ khám cho cô!.

Đi Đà Lạt, lần đầu đi du lịch, tưởng như cô trẻ ra đến chục tuổi. Thác Dambri cao như thế mà cô đi bộ xuống chân thác rồi đi lên bằng …chân. Cô lại không say xe nên đi còn khỏe hơn cháu, đi xe Jeep lên đỉnh Langbian, lại đi máng trượt xuống chân thác Datanla, chỗ nào cô cũng có mặt!. Đêm đầu tiên, ở khách sạn 3 sao, khách sạn mới xây khá đẹp, cô bảo : Bao giờ cháu xây được cái phòng như vầy?. Hai đêm sau, chuyển qua khách sạn 4 sao, cô xuýt xoa : Nó(KS) giàu quá. Ở đây vài đêm rồi về …chết cũng được!. Chụp hình cho cô rất nhiều, rửa ra một cuốn để cô đem về quê khoe. Cô ngồi lựa hình, khen tấm này đẹp, chê tấm kia trông …già quá, hihi. Cô cũng “xí xọn” lắm!.

Năm 18 tuổi, cô có người yêu, nói là yêu chứ chắc là hai người còn chưa nắm tay nhau, chỉ là chàng ôm đàn gảy tình tang, nàng ngấp nghé cổng sau đứng nghe, rồi thư tình, những lá thư của bác ấy cô phải đem giấu trên … mái nhà. Một hôm ông nội gỡ mái tranh ra lợp lại, phát hiện được, cho cô mấy roi. Chuyện tình họ không đi đến đâu vì ông nội không muốn gả con xa(bác ấy ở Đức Phổ, đi làm thư ký, kế toán gì đó mới ở trọ gần nhà), thời đó 40-50 cây số là xa lắm rồi. Sau này cũng có nhiều đám dạm hỏi nhưng cô không chịu ai, thậm chí ông nội đã nhận lễ vật của người ta, cô cũng mang trả lại, làm ông nội cũng đành kêu trời chịu thua . Năm cô 68 tuổi, người yêu của cô tìm về thăm lại. Họ nhận ra nhau ngay, cô mời ông vào nhà trò chuyện. Ông đi tập kết, có vợ con, hổng biết có vợ trước hay đi tập kết trước. Họ gặp nhau, có lẽ là lần cuối cùng, vẫn chưa nắm tay nhau.

Sau năm 1975, ba mình mất, cô sống với má con mình thành một gia đình. Ngày xưa, ông nội ruộng đất nhiều, ông để lại tất cả cho bác là con trưởng nam.Cô có được ba bốn sào ruộng, là do cô dành dụm tiền mua hoặc chuộc lại ruộng ông bán. Nhà nước cách mạng bắt đưa ruộng vào hợp tác xã, cô không chịu, buổi tối du kích xã mang súng đến bắt cô, mình còn bé run lập cập, khóc hu hu. Vài hôm sau, họ thả cô về, cô “tình nguyện” ký đơn vào hợp tác xã. Có làm nông dân mới thấy quý ruộng như thế nào.Những đám ruộng ở cánh đồng làng mình đều có tên. Đám Ngoẹo có cái bờ cong cong, đám Thùng hình cái thùng, đám Vuông hình …chữ nhật, đám Bò Bái chắc vì đất rộng quá nên bò cày phải …bái(lạy), đám Tròn sau này là vườn nhà mình … Sau này, nhà nước chia khoán lại ruộng, chia những đám ruộng có tên ấy ra, cấp sổ đỏ 20 năm, nhà mình 3 người được 2 đám nhỏ, hơn 2 sào ruộng.

Bây giờ cô vẫn còn làm ruộng, dư lúa để ăn, còn lâu lâu mình gởi cho cô ít tiền, cô lại đem trả tiền phân tiền thuốc. Muốn cô nghỉ ngơi để mình nuôi cô nhưng ở quê mà không làm ruộng, nuôi heo gà thì làm gì, được cái nhờ làm lụng mà cô khỏe. Chắc bao giờ phải xây được cái nhà “ 3 sao” mới kéo cô vào Sài Gòn ở được, hichic. Lần này đưa cô ra bến xe, đường kẹt xe quá, lật đật chạy lên xe, cô không kịp khóc. Cô bảo tết cháu về nhưng tết này bé Nấm mới 3- 4 tháng tuổi, chắc cháu chưa về được. Nghĩ đến đây thì cháu khóc.

Thôi hẹn cô hè năm sau, cô lại vào Sài Gòn, rồi đi du lịch với cháu.

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2008

TAST đã đoạt giải nhất môn văn như thế nào?

Vừa mới được biết TAST đoạt giải nhất môn văn cấp tỉnh thời đi học, Curio vô cùng ngạc nhiên. Làm thế nào mà dân vi tính như TAST, lâu lâu mới viết được một bài ướt át về(những) cuộc tình đã qua, lại giựt giải môn văn ?. Curio bèn đi tìm hiểu và biết được đầu đuôi câu chuyện như sau:

Ở cuộc thi cấp trường, đề bài là : Em hãy tả một con ... rận. TAST "trúng tủ" bài này vì trước đó đã bắt được một con rận và "nghiên cứu" nó rất kỹ.

Ở cuộc thi cấp huyện, đề bài cho : Em hãy tả một con chó. TAST viết : Con chó có nhiều lông, trong lông thế nào cũng có rận, sau đây em xin tả ...con rận. TAST được chọn đi thi cấp tỉnh.

Ở cuộc thi cấp tỉnh, đề bài yêu cầu : Em hãy tả một con ... cá . Ai cũng biết cá không có rận, TAST cũng biết vậy, bèn viết : Cá sống dưới nước và có vảy chứ không có lông, nếu cá sống trên bờ và có lông, thế nào trên mình cá cũng có ....rận. Sau đây em xin tả ...con rận

Phần cuối của câu chuyện thì ai cũng rõ.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008

Nhậu!

Hành lạc ngay trên bàn nhậu(ý tưởng từ blog Bố cu Hưng)

Lại mưa rồi! Những cơn mưa lê thê không giống mưa Sài Gòn chút nào. Tháng bảy sũng nước, buồn thiu.

Ngồi lại trong phòng nghe chuông hết giờ vang lên, phải cố gắng lắm mới không rủ đồng nghiệp đi ...nhậu, biết rằng chúng nó cũng đang đợi ai đó gọi là lên đường.

Lạm phát, chứng khoán rớt giá, anh em chỉ còn đủ tiền để ...nhậu. Tìm được cái quán thức ăn ngon, giá rẻ, tuy mấy em phục vụ hơi ... xấu, cả bọn hí hửng lắm. Cuối cùng, cũng có bớt được đồng bạc nào đâu vì số buổi nhậu tăng lên và tửu lượng của anh em cũng tăng lên!. Đã có quy định hẵn hoi : chiều thứ 6 là phải "họp định kỳ", các buổi khác phải được hơn nửa số "hội viên" đồng ý.Hihi, đâu thấy ai phản đối đâu!.

Có cách nào để vui với đồng nghiệp mà khỏi phải nhậu không?. Không!.

Vừa uống vừa phá mồi, tuy anh em có thương tình không ép, mỗi độ nhậu uống hết 4-5 chai bia, về nhà cũng thấy thấm mệt, nửa đêm lại phải lồm cồm bò dậy ...uống nước.

Được cái 3-5-7đi đánh tennis, khỏi nhậu.

Nhưng hội tennis lại nhậu vào mỗi tối thứ 7!.

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2008

Bực mình!

Đầu nhức, mắt ríu lại, lưng mỏi ..., tất cả là vì con bé sinh viên thực tập này!. Đang giữa trưa, vừa nằm chợp mắt được một chút, nó đã gọi điện thoại hỏi gì đó, hết ngủ được luôn!. Đã bảo chỉ có thể "hẹn hò" với nó vào sáng thứ 6, thứ 2 nó đã nhắn tin, gọi điện hỏi có đến được không, thứ 4 đến được không? nó chọn đề tài này chứ không chọn đề tài kia, có ai thực tập ở đó không? ...vân vân. Hôm nay bảo nó đến sau 8h30, mới sáng 7h30 nó đã lù lù xuất hiện, làm mình khỏi đi ăn sáng luôn. Đưa cho một mớ tài liệu, đủ để chỉ cần sửa tên, sửa năm tháng, in ra rồi nộp cho trường. Không biết nó còn cần gì nữa mà giữa trưa lại gọi điện thoại!.

Bực mình thật! Nhưng bực mình nhất là nó cứ một hai gọi mình bằng ...chú!.

Hmmm

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2008

Cần Thơ

Nói nào ngay, tôi có nhiều cảm tình với vùng đất sông nước phương Nam này. Nên tôi có hơi phật ý khi đi ngang qua những công trình kiến trúc "dinh Độc lập thu nhỏ"(tòa nhà UBND tỉnh), "chợ Bến Thành thu nhỏ"(chợ Cần Thơ), hay "Bến Bạch Đằng thu nhỏ"(bến Ninh Kiều). Thành phố được mệnh danh là Tây Đô này sao phải đi bắt chước Sài Gòn?. Cái gì Cần Thơ có mà Sài Gòn không có? Câu trả lời bất ngờ bật ra: Cái Vồn! (dân miền Tây đọc là "cái dồn"). Có đủ Cái Vồn Lớn và Cái Vồn Nhỏ. Ai đó cắc cớ hỏi Cái Vồn ở đâu. Trả lời : ở gần Cái Dún!.

Nói vậy thôi, Cần Thơ có rất nhiều thứ "to" hơn Sài Gòn, chưa kể dòng sông Hậu mêng mông trăm năm chờ một chiếc cầu, chưa kể con rắn mấy ký nằm trong ...nồi lẫu, chưa kể con ba khía to đùng béo ngậy mà dân ở đây quả quyết rằng nó chỉ nặng tối đa 150 gram(tối đa là 3 "khía" trên cân đòn), hay những con muỗi " to bằng con bò" mà buổi chiều khi mở cửa để đón gió sông, tôi đã để nó bay vào phòng ...

Đồng nghiệp ở đây thật thà vui vẻ, uống rượu bia thuộc hàng "đội mạnh", phải tội hay phun phèo phèo!. Đồng nghiệp nữ mắt có đuôi, chồng cho con bé con 3 tuổi đi theo để quản lý, nên mỗi lần uống phải lén quay đi, chỉ còn đuôi mắt đong đưa đong đưa ...

Cô phục vụ bận áo bà ba tím, da trắng mịn, hai lúm đồng tiền rõ to, giọng cười trong vắt xôn xao cả khúc sông chiều. Cô vừa rót rượu cho hết người này đến người khác, lại tranh thủ bước ra sát mé sông, nơi khách vừa uống cafe vừa hóng gió, để trò chuyện với mấy anh chàng nào đó. Ai vậy?. "Dạ, mấy ảnh làm ở đây ca chiều, hết ca ra đây uống cafe!" (Trời, mấy cha này chắc làm bao nhiêu tiền trả lại cho cafe ở đây hết luôn!). Vậy em mấy giờ mới hết ca? 10 giờ!. 10 giờ mình ra đó uống cafe hén? ...

Tôi đã say trước 10 giờ rất lâu, đâu biết vì ...mồi, vì rượu bia, vì gió sông hay vì ly cafe chưa uống đó.

Trong cơn say dễ chịu hiếm hoi ấy, tôi thấy mình là một nhà thơ- nhà thơ một câu, rằng : Không cần gì, em chỉ Cần Thơ!

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2008

Bull vs Bear

Hình chụp trước cổng HOSE- Sở GDCK TP.HCM, Bò hùng dũng húc tung gấu!. Tiếc thay, nay bò đã long mồm lở móng, gấu đè bò đến 5 tuần liên tiếp.

Nhưng với Euro 2008 thì lại khác!. Chắc tối nay Bò tót Tây Ban Nha sẽ húc tung Gấu Nga!.

Dự đoán tỷ số : 2-0

Hy vọng sau khi bò Tây Ban Nha chiến thắng, bò HOSE cũng vùng lên.

Mong manh!

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2008

Thơ chân dung

Thơ chân dung các nhà văn mà mình chỉ được đọc loáng thoáng mấy bài trước đây là nguồn cảm hứng để mình làm "thơ chân dung wkters" trên wkt, được nhiều wkter hâm ...doạ!

Mãi sau này mới biết tác giả thơ chân dung nhà văn là Xuân Sách- ông vừa mới qua đời. Tìm một hồi cũng được 100 bài của ông từ blog Chung Do Kwan. Đọc thơ của ông mới thấy nể ...mình quá. Chỉ vì câu " con nai vàng ngơ ngác, nó ca bài cải lương" mà ông bị con cháu nhà thơ Lưu Trọng Lư dọa uýnh!. Còn mình, châm chọc bao nhiêu bạn wkters mà ...chưa sao. Hơn nữa, chân dung wkters của mình có nhiều bài trìu mến hơn chân dung nhà văn của ổng nhiều. (Hehe, chuyến này dọn nhà lên Củ Chi ở luôn! [:D])

Copy 100 bài thơ chân dung nhà văn qua đây để dành đọc. Curio nhận ra được 68 cái tên. Còn bạn?

1. Trên biển lớn lênh đênh sóng nước

Ngó trông về xóm mới khuất xa

Cỏ non nay chắc đã già

Buồn tênh lại giở thư nhà ra xem

2. Xung kích tràn lên nước vỡ bờ

Đã vào lửa đỏ hãy còn mơ

Bay chi mặt trận trên cao ấy

Quên chú nai đen vẫn đứng chờ.

3. Dế mèn lưu lạc mười năm

Để o chuột phải ôm cầm thuyền ai

Miền Tây sen đã tàn phai

Trăng thề một mảnh lạnh ngoài đảo hoang.

4. Bỉ vỏ một thời oanh liệt nhỉ

Sóng gầm sông Lấp mấy ai hay

Cơn bão đến động rừng Yên Thế

Con hổ già uống rượu giả vờ say

5. Bác Kép Tư Bền rõ đến vui

Bởi còn tranh sáng bác nhầm thôi

Bới tung đống đống rác nên trời phạt

Trời phạt chưa xong bác đã cười.

6. Vang bóng một thời đâu dễ quên

Sông Đà cũng muốn đẩy thuyền lên

Chén rượu tình rừng cay đắng lắm

Tờ hoa lại trút lệ ưu phiền.

7. Các vị La hán chùa Tây phương

Các vị gầy quá tôi thì béo

Năm xưa tôi hát vũ trụ ca

Bây giờ tôi hát đất nở hoa

Tôi hát chiến tranh như trẩy hội

Đừng nên xấu hổ khi nói dối

Trời mỗi ngày lại sáng có sao đâu

8. Hai đợt sóng dâng một khối hồng

Không làm trôi được chút phấn thông

Chao ơi ngói mới nhà không mới

Riêng còn chẳng có, có gì chung.

9. Quá tuổi hoa niên đã bạc đầu

Tình còn dang dở tận Hàng Châu

Khúc ca mới hát sao buồn thế

Hai nửa yêu thương một nửa sầu

10. Điêu tàn ư? Đâu chỉ có điêu tàn

Ta nghĩ tới vàng sao từ thuở ấy

Chim báo bão, lựa chiều cơn gió dậy

Lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa

Thay đổi cả cơn mơ

Ai dám bảo con tầu không mộng tưởng

Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng

Lòng ta cũng như tầu, ta cũng uống

Mặt anh em trong suối cạn hội nhà văn

11. Trăng sáng soi riêng một mặt người

Chia ly đôi bạn cách phương trời

Ước mơ của đất anh về đất

Im lặng mà không cứu nối đời.

12. Nên danh nên giá ở làng

Chết vì ông lão bên hàng xóm kia

Làm thân con chó xá gì

Phận đành xấu xí cũng vì miếng ăn.

13. Một nắm xương khô cũng gọi mỡ

Quanh năm múa bút để mua vui

Tưởng cụ vẫn bơi dòng nước ngược

Nào ngờ trở gió lại trôi xuôi.

14. Phất rồi ông mới ăn khao

Thơ ngang chạy dọc bán rao một thời

Ông đồ phấn, ông đồ vôi

Bao giờ xé xác để tôi ăn mừng.

15. Vị nghệ thuật nửa cuộc đời

Nửa đời sau lại vị người ngồi trên

Thi nhân còn một chút duyên

Lại vò cho nát lại lèn cho đau

Bình thơ tới thuở bạc đầu

Vẫn chưa thể tất nổi câu nhân tình

Giật mình mình lại thương mình

Tàn canh tỉnh rượu bóng hình cũng tan.

16. Vốn cùng nhân dân tiến lên

Mùa đông năm ấy bỏ quên cờ đào

Quay về núp bóng ca dao

Giật mình nghe một tiếng chào

Văn Ngan?

17. Hỏng đôi mắt phải đâu là mất hết

Trong cặp còn hồ sơ điệp viên

Ông cố vấn chẳng sợ gì cái chết

Cao điểm cuối cùng quyết chí xông lên.

18. Đám cháy ở sau lưng

Đám cháy ở trước mặt

Than ôi mày chạy đâu

Dưới vòm trời quen thuộc

Đốt bao nhiêu cỏ mật

Không bay mùi thơm tho

Càng hun càng đỏ mắt

Quay về thung lũng cò.

19. Mải hái hoa dọc chiến hào

Bỏ quên chồi biếc lúc nào không hay

Thói quen cũng lạ lùng thay

Trồng cây táo lại mọc cây bạch đàn

20. Trường Sơn đông em đi hái măng

Trường Sơn tây anh làm thơ cho lính

Đời có lúc bay lên vầng trăng

Lại rơi xuống chiếc xe không kính

Thế đấy! Giữa chiến trường

Nghe tiếng bom cũng mạnh!

21. Thao thức năm canh nghĩ chẳng ra

Trò chơi nguy hiểm đấy thôi mà

Lửng lơ giữa khoảng trong xanh ấy

Để mối đùn lên cái gốc già.

22. Trời thí cho ông vụ lúa chiêm

Ông xây sân gạch với xây thềm

Con đường mòn ấy ông đi mãi

Lưu lạc lâu ngày mất cả tên.

23. Hai lần lỡ bước sang ngang

Thương con bướm đậu trên dàn mồng tơi

Trăm hoa thân rã cánh rời

Thôi đành lấy đáy giếng thơi làm mồ.

24. Nhọc nhằn theo bước con trâu

Hỡi người áo trắng nông sâu đã từng

Mỗi bước đi một bước dừng

Mà sao vẫn lạc giữa rừng U Minh.

25. Mấy lần đất nước đứng lên

Đứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằm

Hại thay một mạch nước ngầm

Cuốn trôi Đất Quảng lẫn rừng Xà Nu.

26. Từ trong hom giỏ chui ra

Đã toan gánh vác sơn hà chị ơi

Định đem cái lạt buộc người

Khổ thân ông lão vịt trời phải chăn.

27. “Sông Mã xa rồi tây tiến ơi...”

Về làm xiếc khỉ với đời thôi

Nhà đồi một nóc chênh vênh lắm

Sống tạm cho qua một kiếp người.

“Áo sờn thay chiếu anh về đất”

Mây đầu ô trắng, Ba Vì xanh

Gửi hồn theo mộng về tây tiến

Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

28. Tưởng chuyện như đùa hoá ra thật

Biết ông sằng phẳng tự bao giờ

Cái con thò lò quay sáu mặt

Vồ hụt mấy lần ông vẫn trơ.

29. Cha và con... và họ hàng và...

Hết bay mùa thóc lẫn mùa lạc

Cho nên chiến sĩ thiếu lương ăn

Họ sống chiến đấu càng khó khăn

Tháng ba ở Tây Nguyên đỏ lửa

Tháng tư lại đi xa hơn nữa

Đường đi ra đảo đường trong mây

Những người trở về mấy ai hay

Xung đột mỗi ngày thêm gay gắt

Muốn làm cách mạng nhưng lại dát!

30. Đường chúng ta đi trong gió lửa

Còn mơ chi tới những cánh buồm

Từ thuở tóc xanh đi vỡ đất

Đến bạc đầu sỏi đá chửa thành cơm.

31. Tấm áo hào hoa bạc gió mưa

Anh thành đồng chí tự bao giờ

Trăng còn một mảnh treo đầu súng

Cái ghế quan trường giết chết thơ.

32. Bao năm ngậm ngải tìm trầm

Giã từ quê mẹ xa dòng Hương giang

Bạc đầu mới biết lạc đường

Tay không nay lại vẫn hoàn tay không

Mộng làm giọt nước ôm sông

Ôm sông chẳng được, tơ lòng gió bay

33. Một con trâu bạc già nua

Nhờ cơn bão biển thổi lùa lên mây

Trâu ơi ta bảo trâu này

Quay về đất mặn kéo cày cho xong.

34. Tài ba thằng mõ cỡ chuyên viên

Chia xôi chia thịt lại chia tiền

Việc làng việc nước là như vậy

Lộn xộn cho nên phải tắt đèn.

35. Em còn đôi mắt ngây thơ

Sống mòn mà vẫn đợi chờ tương lai

Thương cho thị Nở ngày nay

Kiếm không đủ rượu làm say Chí Phèo!

36. Xoắn mãi dây tình thơ bật ra

Paris thì thích hơn ở nhà

Đông y ắt hẳn hơn tây dược

Xe tải không bằng xe Volga

Trên đời kim cương là quí nhất

Thứ đến tình thương dân nghèo ta

Em chớ cho anh già lẩm cẩm

Còn hơn thằng trẻ lượn Honda.

37. Em không nghe mùa thu

Mùa thu chỉ có lá

Em không nghe rừng thu

Rừng mưa to gió cả

Em thích nghe mùa xuân

Con nai vàng ngơ ngác

Nó ca bài cải lương.

38. Một mặt đường khát vọng

Cuộc chiến tranh đi qua

Rồi trở lại ngôi nhà

Đốt lên ngọn lửa ấm

Ngủ ngon a kai ơi

Ngủ ngon a kai à...

39. Anh Keng cưới vợ tháng mười

Những đứa con lại ra đời tháng năm

Trong làng kháo chuyện rì rầm

Vụ mùa chưa gặt thóc đã nằm đầy kho.

40. Ấy bức tranh quê đẹp một thời

Má hồng đến quá nửa pha phôi

Bên sông vải chín mùa tu hú

Khắc khoải kêu chi suốt một đời.

41. Đôi vai thì gánh lập trường

Đôi tay sờ soạng ven đường cuối thôn

Nghe anh kể chuyện đầu nguồn

Về nhà thấy mất cái hồn của em.

42. Nhá nhem khoảng sáng trong rừng

Để cho cuộc thế xoay vần hơn thua

Xác xơ màu tím hoa mua

Lửa chân sóng báo mây mưa suốt ngày.

43. Chị Tư Hậu đẻ ra anh

Ví như hòn đất nặn thành đứa con

Biển xa gió dập sóng dồn

Đất tan thành đất chỉ còn giấc mơ.

44. Đi bước nữa rồi đi bước nữa

Phấn son mưa nắng đã tàn phai

Cái kiếp đào chèo là vậy đó

Đêm tàn bạn cũ chẳng còn ai.

45. Đã đi qua một thời giông tố

Qua một thời cơm thầy cơm cô

Còn để lại những thằng Xuân tóc đỏ

Vẫn nghênh ngang cho đến tận bây giờ.

46. Thơ ông tang tính tang tình

Cây đa bến nước mái đình vườn dâu

Thân ông mấy lượt lấm đầu

Miếng mồi danh lợi mắc câu vẫn thèm.

47. Bắt đầu từ lão nghị hụt

Cầm dao giết một mạng người

Chị Nhàn phải đi bước nữa

Lấy đại đội trưởng của tôi

Cuộc đời mấy phen nổi gió

Phải đem tổ quốc thề bồi

Lần này ông ra ứng cử

Chắc là trúng nghị viên thôi.

48. Ông năm Hạng trở về đất lửa

Với chiếc lược ngà vượt Trường Sơn

Bỗng mùa gió chướng vừa nổi dậy

Ông biến thành thằng nộm hình rơm.

49. Có những lớp người đi vỡ đất

Mùa mưa không trồng lúa trồng ngô

Lại gieo hạt bông hường bông cúc

Trên mảnh đất này hoa héo khô.

50. Chuyện kể cho người mẹ nghe

Biển lửa bốc cháy bốn bề tan hoang

Đứa con nuôi của trung đoàn

Phá vây xong lại chết mòn trong vây.

51. Đất làng vừa một tấc

Bao nhiêu người đến cày

Thóc giống còn mấy hạt

Đợi mùa sau sẽ hay.

52. Sớm nay nhấp một chén trà

Bâng khuâng tự hỏi đâu là núi đôi

Những người cùng làng với tôi

Muốn sang đèo trúc muộn rồi, đừng sang.

53. Biên kia biên giới anh sang

Trước giờ nổ súng về làng làm chi

Mẫn và tôi tính chi li

Gia đình má Bảy lấy gì nuôi anh.

54. Anh chẳng còn sống mãi

Với thủ đô luỹ hoa

Để những người còn lại

Bốn năm sau khóc oà.

55. Chim chơ rao cất cánh ngang trời

Tình như chớp trắng nháy liên hồi

Đám mây cánh vạc tan thành nước

Mà đất ba dan vẫn khát hoài.

56. Sinh ra trong gió cát

Đất Nghệ An khô cằn

Bao nhiêu năm nằm vạ

Trước cửa hội nhà văn.

57. Đem than từ vùng mỏ

Về bán tận thủ đô

Bị đập chiếc cán búa

Hoá ra thằng ngẩn ngơ.

58. Tưởng anh dọn về làng xưa

Ngờ đâu về tận thủ đô nhận nhà

Sướng cái bụng lắm lắm à

Đêm là đèo gió, ngày là Hồ Tây.

59. Với tiếng sáo thiên thai dìu dặt

Mở ra dòng thơ mới cho đời

Bỏ rừng già về vườn bách thú

Con hổ buồn lặng lẽ trút tàn hơi.

60. Cửa sông cất tiếng chào đời

Rồi ra đi những vùng trời khác nhau

Dấu chân người lính in mau

Qua miền cháy với cỏ lau bời bời

Đọc lời ai điếu một thời

Tan phiên chợ Giát hồn người về đâu?

61. Nếu Trương Lương không thổi địch sông Ô

Liệu Hạng Võ có lên ngôi hoàng đế?

Nhưng buồn thay đã đánh mất Ngu Cơ

Đời còn gì, và thơ cũng thế.

62. “Xưa tôi yêu quê hương vì có chim có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn roi”

Nay tôi yêu quê hương vì có ô che nắng

Có ghế ngồi viết những điệu thơ vui.

63. Nhen lên một bếp lửa

Mong soi gương mặt người

Bỗng cơn giông nổi dậy

Mây che một khung trời

Đất sau mưa hỡi đất

Màu mỡ trôi về đâu

Còn trơ chiếc guốc võng

Trăng mài mòn canh thâu.

64. Một chút hương thơm trải bốn mùa

Mười năm lăn lóc chốn rừng già

Quay về khứng chịu cơn mưa móc

Đất trắng mưa rồi đất lại khô.

65. Xưa thơ anh viết không người hiểu

“Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”

Nay anh chưa viết người đã hiểu

Sắp sáng thì nghe có tiếng gà.

66. Người đi, ừ nhỉ người đi thật

Đi thật nhưng người lại trở về

Nhẹ như hạt bụi, như hơi rượu

Mà đắm hồn người trong tái tê.

67. Không có vua thì làm sao có tướng

Nên về hưu vẫn phải chết ở chiến trường

Kiếm sắc chém bao nhiêu đầu giặc

Để vàng tôi trong lửa chịu đau thương.

68. Hồn đã vượt Côn đảo

Thân xác còn trong lao

Bởi nghe lời mẹ dăn

Nên suốt đời lao đao.

69. Ta đi tới đỉnh cao muôn trượng

Mắt trông về tám hướng phía trời xa

Chân dép lốp bay vào vũ trụ

Khi trở về ta lại là ta

Từ ấy tim tôi ngừng tiếng hát

Trông về Việc Bắc tít mù mây

Nhà càng lộng gió thơ càng nhạt

Máu ở chiến trường hoa ở đây.

70. Tay em cầm bông bần li

Bờ cây đỏ thắm làm chi não lòng

Chuyện tình kể trước rạng đông

Hoàng hôn ảo vọng vẫn không tới bờ

Thiên đường thì quá mù mờ

Vĩ nhân tỉnh lẻ vật vờ bóng ma

Hành trình thơ ấu đã qua

Hỡi người hàng xóm còn ta với mình.

71. Cùng đoàn quân anh đi tới thành phố

Bị lạc đường về hội nhà văn

Ừ nhỉ bao giờ quay trở lại

Với năm anh em trong một chiếc xe tăng.

72. Ván bài lật ngửa tênh hênh

Con đường thiên lí gập gềnh mãi thôi

Thay tên đổi họ mấy hồi

Vẫn chưa tới được chân trời mộng mơ.

73. Mẹ và em đang ở đâu

Giữa vùng cát trắng đêm thâu gió lùa

Ổ rơm teo tóp ngày mùa

Xác xơ thân lúa vật vờ thân tôi

Bờ tre kẽo kẹt liên hồi

Bầu trời vuông với một ngôi sao dời

Đánh thức tiềm lực mấy hồi

Ai?

Chẳng ai đáp lại lời của tôi.

74. Anh đã đứng trước biển

Cù Lao Chàm kia rồi

Nhưng khoảng cách còn lại

Xa vời lắm anh ơi.

75. Ôi thằng Trần Mạnh Hảo

Đi phỏng vấn Chí Phèo

Lão chết từ tám hoánh

Đời mày vẫn gieo neo

Còn cái lão Bá Kiến

Đục bản in thơ mày

Bao giờ mày say rượu

Bao giờ thì ra tay.

76. Em ơi buồn làm chi

Em không buồn sao được

Quan họ đã vào hợp tác

Đông Hồ gà lợn nuôi chung

Bên kia sông Đuống em trông

Còn đâu thấy lá diêu bông hỡi chàng.

77. Người về đồng cói người ơi

Phía ấy mặt trời mọc lại

Một thời xa vắng, xa rồi

Phủ Khoái xin tương oai oái

Ở đời gặp may hơn khôn

Nào ai dám ghen dám cãi

Người đã đi Mĩ hai lần

Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

78. Anh đứng thành tro em có biết

Hôm qua lại gặp chuyến xe bò

Vẫn anh đi với vầng trăng cũ

Áo đỏ bên cầu đợi ngẩn ngơ.

79. Ôi màu tím hoa sim

Nhuộm tím cuộc đời dài đến thế

Cho đến khi tóc bạc da mồi

Chưa làm được nhà

còn bận làm người

Ngoảnh lại ba mươi năm

Tím mấy ngàn chiều hoang biền biệt.

80. Kòn trô dấn bước đường chinh chiến

Nửa gánh giang hồ nửa ái ân

Ngàn sau sông Dịch còn tê lạnh

Tráng sĩ có về với bến xuân.

81. Văn chương thuở ấy như bèo

Thương cụ gồng gánh trèo leo tận trời

Giấc mộng lớn đã bốc hơi

Giấc mộng con suốt một đời bơ vơ

Ước chi cụ sống tới giờ

Chợ trời nhan nhản tha hồ bán văn

82. Cũng muốn tin vào hoa hồng

Tin vào điều không thể mất

Cả tôi và cả chúng ta

Đứng trong đầm lầy mà hát

Ông không phải là bố tôi

Con chim sâm cầm đã chết

Ông không phải là bố tôi

Con chim sâm cầm ai giết!

83. Bốn mươi tuổi mới vào đời

Ăn đòn hội chợ tơi bời xác xơ

Giữa hai trận tuyến ngu ngơ

Trong lòng Hà nội bây giờ ở đâu?

84. Vỡ lòng câu thơ viết

Mời bác ngủ bác ơi

Đêm nay bác không ngủ

Nhà thơ ngủ lâu rồi.

85. Thiên thai từ giã về dương thế

Nhắc chi ngày ấy buồn lòng ta

Sân đình ngất ngưởng ngôi tiên chỉ

Uống rượu say rồi hát quốc ca.

86. Khi về xuôi anh mang theo

đồng bạc trắng hoa xoè

Với một mối tình sơn cước

Mùa lá rụng trong vườn

năm này qua năm khác

Đám cưới vẫn không thành

vì giấy giá thú chửa làm xong.

87. Sắp cưới bỗng có thằng phá đám

Nên ông chửi bố chúng mày lên